KHÔNG CÒN MẸ NHIỀU ĐÊM MƯA THỨC TRẮNG,THƯƠNG NHỚ MẸ HIỀN NƯỚC MẮT TUÔN RƠI.NỐT NHẠC CUỘC ĐỜI MẸ XIN DẤU LĂNG ! HẠNH PHÚC CHO NGƯỜI THƯƠNG QUÁ MẸ TÔI !!! CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM VÀ GHI CẢM NHÂN,BÌNH YÊN LUÔN VỀ BÊN CÁC BẠN……!

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

NẮNG ĐÃ GỌI CHIỀU

NẮNG ĐÃ GỌI CHIỀU

Về thăm Xuân Lộc nhiều mưa
Trời trưa đứng bóng nắng vừa hửng lên
Giàn hoa giấy đỏ giăng thềm
Cây xanh bóng đổ nỗi niềm đan nhau.
Phải lòng Xuân Lộc rồi sao?
Tóc phai sợi bạc- lòng nao nao buồn!
Trời sầu chuyển giọt mưa tuôn
Sao bâng quơ ,gánh nỗi buồn, ai cho!
Tưởng là lòng đã hững hờ
Bàn tay nắm níu bơ vơ những ngày
Chiều hôm Xuân Lộc nắng phai
Bóng nghiêng nghiêng giữa vườn xoài hanh hao
Phải lòng Xuân Lộc rồi sao?
Đất mờ bụi đỏ lòng nao nao lòng!

           HOÀI HUYỀN THANH
                   Thềm hạ 2017








Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

CÓ CHIẾC LÁ NÀO BAY

CÓ CHIẾC LÁ NÀO BAY

Có một bàn tay
hờ hững một bàn tay
có đôi mắt

 trôi ánh nhìn phương khác
Còn nắm níu gì nhau
sao dặn lòng như thể        
quên một thời yêu
một thuở bâng khuâng.
Liệu bao kỷ niệm
có chịu dừng chân
Chào tiễn biệt
một trời thân ái cũ
Thế thì hãy yêu
 nhiệt tình như thác lũ
Sao lại ngẩn ngơ nhìn
 phố xá lặng thinh
Sao lại mơ
một đồng cỏ mông mênh
Đem biêng biếc
 trải dài trong nỗi nhớ
Nắng đâu úa vàng
mà ve rền trước ngõ
Phượng chở mùa hè
Có chiếc lá nào bay ?!

                 HOÀI HUYỀN THANH
                      Thềm hạ 2017







NHƯ... DẤU BỤI MỜ

NHƯ…DẤU BỤI MỜ

Như giọt sương trên lá
an giấc ngoan hiền
Nhọc nhằn chi gió cứ mon men
thèm được làm quen
sợ nắng về hong sương bay mất
Gió cứ duỗi rong trên đường đời tất bật
Mặc ai
 ngậm nỗi buồn
đong nước mắt từ ly

Như giọt mưa trên lá
trôi tuồn tuột mang đi
bao niềm vui nỗi buồn cuối hạ
Chiền chiện trên nhánh phượng hồng biếc lá
Thánh thót gọi bình minh
Gió thênh thang
Trời cao thăm thẳm
Phượng thắm phai rồi
Hạ trắng có còn vui ?!


Như hạt nắng trên lá
xôn xao
Lung linh sắc màu
 dịu dàng góc phố
Bứơc chân ai qua
dấu bụi mờ lối nhỏ!
Gió lay phay
Lòng chạnh lòng thương nhớ
Nắng thôi nồng nàn
Có chiếc lá nào bay !

HOÀI HUYỀN THANH
       24.3.2017






             





Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017

TÌNH NHỚ

TÌNH NHỚ

TÌNH XA
Tình nhỏ anh thả vào thơ
Muộn phiền nắng sớm chiều mưa não lòng
Trách chi biêng biếc trầu không
Quả cau bổ ngữa nên đành mất nhau.
BÂNG QUƠ
Sáng nay xuân muộn thềm nhà
Chùm mai đồng cảm ngỡ là tri âm
Nắng vui ngày lễ tình nhân
Gió bâng quơ nhớ tình gần tình xa
CHỮ YÊU
Nắng xuân hây hẫy bờ ao
Non tơ sóng sánh bước vào bước ra
Nghiêng khoe răng khểnh mười ba
Bàn tay tháp bút mượt mà chữ yêu
HOÀNG HÔN
Hoàng hôn e ấp ôm chiều
Nắng vàng từ tạ cõng theo nỗi sầu
Đong đưa trăng chở niềm đau
Treo ngang song cửa bắc cầu tri âm.

       HOÀI HUYỀN THANH

             15.2.2017 

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

HẠT NẮNG NÀO BAY


    *Dành tặng cô giáo Hoàng Kim Oanh
            và học trò Vĩnh Thuận ngày nào .

Tiếng phone reo liên hồi thúc giục
Cô ơi cô! Cô đã đến đâu rồi ?
Cô mê mệt còn đâu hơi sức
Gắng gượng cười chờ chút nữa em ơi!

Thương cô giáo nằm vùi không dậy nổi
Phải gượng thôi học trò đợi lâu rồi
Gom cả lớp cũng hơn chục đứa
Đang nóng lòng mong được gặp cô ơi
(truyền tai nhau cô già yếu lắm rồi..!)
                       
Tay bắt mặt mừng cơn sốt bay đi mất
Búa bổ trên đầu ai lấy đâu rồi
Thật sôi nổi học trò nhắc bài ca hồi đó
Cô trò hòa ca nhớ ngày ấy xa xôi

Bao kỷ niệm tràn về không tên gọi
Cứ miên man theo dòng chảy thời gian
Chén cháo nóng nhiều hành qua cơn sốt
Học trò nghèo không có nổi chiếc quần lành

Bao nhiêu đặc sản gởi chút lòng em nhớ
Chăm chút  đãi thầy cô với tấm lòng thành
Bịn rịn tiễn đưa còn nhiều lưu luyến
Hạt phấn nào bay mà lệ rơi nhanh .

HOÀI HUYỀN THANH
Thềm đông 2016

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

  THƠ VIẾT CHO MỘT NGƯỜI
    *Nhớ Nắng Hồng những ngày xưa cũ

Thơ viết cho một người
Sao thấy lòng buồn thế
Xe lăn giữa dòng đời
Hình như còn đọng lệ

Nhớ người đã rất xa
Ven đường vương bụi đỏ
Đất  trời quá bao la
Đâu bóng hình của nhỏ

Đi qua bao mùa ngâu
Mưa bùi ngùi tháng bảy
Giữ nhau chút duyên dầu
Tìm cầu vồng cách biệt

Thơ viết cho một người
Mười năm rồi đó nhỏ
Mãnh tình thật nhỏ nhoi
Giữa cuồng phong bão tố

Đời không là dâu bể
Sao núi xanh bạc màu
Cuộc đời nhiều điên đảo
Mơ chi ấn công hầu

Sông dài bao nhánh rẽ
Tình thôi là phù vân
Bàn tay đan chỉ rối
Nhỏ sương khói giữa trần

     NGUYỄN AN BÌNH  
Xin phép anh Nguyễn An Bình
được share về và cảm tác, ..HHT

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

THƠ VIẾT CHO MỘT NGƯỜI
 *Nhớ TÌNH THƠ một thuở

Thơ viết cho một người
Mưa lòng như sóng vỗ
Hạt nắng trốn phương nào
Mực tím màu thương nhớ!

Như cọng cỏ cuối trời
Nhớ loài chim bói cá
Biển thương buồn đến lạ
Hạt nước khóc dòng trôi!

Gió ngày cũ xa xôi
Mãi đi tìm bến đỗ
Cuốn mây về phương nớ
Ngẩn ngơ một góc trời!

Thơ viết cho một người
Sao đành lòng quên được
Bao cánh diều mơ ước
Thả nỗi buồn rơi rơi !

“Thuở ấy” có còn vui
Bên thềm xưa khắc khoải
Tháng ngày găm nỗi nhớ
Tờ lịch đau ngậm ngùi!

Tình Thơ còn treo mãi
Chút Nắng Hồng vương vương
Bên chiều tàn thu muộn
Hiu hắt một con đường!

HOÀI HUYỀN THANH
            Cuối thu 2016